Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Trận đấu tại Miami năm 2004 mở ra những trận đối đầu vĩ đại giữa Nadal và Federer

Ngày ấy, Federer 22 tuổi còn Nadal 17. Federer xếp hạt giống số 1 với tư cách của đương kim số 1 thế giới, còn Nadal, hạng 36 thế giới, là hạt giống cuối cùng trong nhóm 32 tay vợt. Nếu như Federer lúc đó đã giành được ba chức vô địch lớn, trong đó có hai Grand Slam ở Wimbledon và Australian Open thì Nadal mới lọt vào tới bốn trận chung kết và vô địch ba giải nhỏ đều trên đất nện. Thành tích ấy rất đáng kể với một tay vợt trẻ, nhưng ở thời điểm đó, nó lọt thỏm trước sự ngưỡng mộ dành cho những tay vợt vô địch Grand Slam trong những năm 2001-2002 khi họ mới chỉ đôi mươi như Hewitt, Roddick… Và sân cứng ở Miami chứ không phải đất nện ở Nam Âu hay Nam Mỹ.

Nadal tiến vào trận đấu ở vòng ba, gặp Federer cũng không có gì quá đặc biệt. Nhà vô địch Wimbledon 2001 Goran Ivanisevic bị chấn thương phải bỏ cuộc ngay trong set 1, để Nadal đi tiếp mà chưa đổ quá nhiều mồ hôi.

Các nhà báo chuyên về tennis lúc ấy coi nó chỉ như một trận đấu bình thường, chắc mẩm Federer sẽ thắng dù biết rằng trước đó, anh đã bị ốm trong trận thắng Davydenko ở vòng hai.

Các khán giả lại càng không đoán định trước được rằng trận đấu ấy lại mở ra cuộc đối đầu vĩ đại của hai huyền thoại kéo dài suốt mười năm sau (và sẽ còn tiếp diễn).


Nhưng Nadal, với mái tóc dài xoã xuống vai, chiếc áo sát nách và cái quần rộng thùng thình, đã chơi một trận đấu hoàn hảo, với hơn 80% cú giao bóng một vào sân, lên lưới 14 lần và ăn 13 điểm trong số đó. Ở tuổi 17, cơ thể còn nhẹ, gân rất dẻo dai, đôi chân của Nadal nhanh tới mức có cảm giác anh dùng xe máy để di chuyển trong khi đối thủ đi xe đạp.

Nadal ngày ấy chưa hình thành thói quen như bước chân phải trước, chưa để cho mọi đối thủ đi trước mỗi khi đổi sân, thậm chí tự nhiên bắt tay trọng tài trước kể cả khi thắng trận nhưng đã biết rằng cần phải nhồi trái với Federer bên cạnh tâm lý không có gì để mất trước số 1 thế giới.

Nadal thoải mái điều bóng khắp mặt sân, né trái đánh phải rồi giật trái hai tay dọc dây để dứt điểm, và thậm chí thường xuyên bỏ nhỏ - cách xử lý hiếm thấy ở anh sau này.

Sau trận thua 3-6, 3-6 này, hơn ai hết, Federer bắt đầu nhìn thấy đối thủ của anh trong tương lai, và Nadal chính là người đáng kể nhất trong số các đối thủ buộc anh phải hoàn thiện mình, từ việc mài giũa cú trái tay hơn nữa cho tới việc thích ứng nhiều hơn trước lối đánh cuối sân bền bỉ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét